Tôi từng nghĩ, để có một quán cà phê nhỏ của riêng mình, tôi chỉ cần tìm được mặt bằng phù hợp, setup xong rồi vận hành.  

Nhưng đời khéo lắm. Nó dắt tôi đi đường vòng, để tôi học trước cách làm thật, trước khi chạm đến giấc mơ của mình.

Một giấc mơ nhỏ

Ban đầu, tôi chỉ mơ về một quán nhỏ. Một góc bé xíu có vài chiếc bàn, vài chậu cây, mùi trà, cà phê hòa quyện với mùi nắng sớm. Một vài bản nhạc không lời du dương hòa lẫn cùng tiếng máy pha cà phê. Tôi mường tượng mình sẽ pha ly nước đầu tiên cho vị khách ghé ngang, vừa mỉm cười vừa trò chuyện phiếm vài câu vu vơ.

Mọi thứ đơn giản lắm – chỉ là ước mơ về một nơi ấm áp, mộc mạc cho những ngày tâm hồn chênh vênh. Và đôi khi giữa hành trình ấy, tôi lại tự hỏi: Mình đang sống theo giấc mơ của ai, và giấc mơ nào mới thật sự thuộc về mình?

Bước ngoặt không định trước

Sau nhiều ngày rong ruổi tìm mặt bằng nhưng chưa đâu vào với đâu, tôi gặp chị – Người cũng có ước mơ về một tiệm bánh nhỏ. Chúng tôi định mở quán cùng nhau, chia sẻ không gian nhỏ, chia sẻ giấc mơ. 

Những ngày đầu, tôi háo hức lắm. Tôi sắp xếp quầy kệ, tự tay chọn máy móc, nguyên liệu, vẽ sẵn workflow trong đầu. Nhưng rồi mọi thứ không đi theo đường tôi tính. Dần dần, tôi nhận ra sự khác biệt trong tư tưởng vận hành và triết lý quán. Tôi chọn rút lui  không phải vì thất bại mà vì muốn giữ cho giấc mơ của mình còn nguyên vẹn.

Đi đường vòng nhưng vẫn gần giấc mơ

Tôi tưởng mình đi lùi, hóa ra chỉ đang đổi vị trí. Chị vẫn tiếp tục dự án, còn tôi quay trở lại với vị trí khác: setup menu, chọn máy móc, nguyên liệu, sắp xếp quầy bar và vận hành quán cùng chị. Dù không phải là lựa chọn ban đầu nhưng lại là cơ hội quý giá để tôi học hỏi. 

Tôi học cách quan sát workflow: ly nước phải chuẩn, nguyên liệu đặt đúng chỗ, máy móc vận hành trơn tru. từng chi tiết nhỏ dạy tôi cách làm nghề, cách giữ sự tinh tế trong từng thao tác.

Tôi cũng nhận ra rằng: dù không phải quán của mình, tôi vẫn có thể học và thực hành những kỹ năng quan trọng: lên menu, setup quầy bar, chọn máy pha, chuẩn bị nguyên liệu chuẩn, vận hành quán trơn tru.

Tôi cứ tưởng chỉ cần mình làm đủ là được nhưng hóa ra làm đúng còn quan trọng hơn nhiều. Chỉ một vài lỗi nhỏ khi setup menu cũng đủ khiến quán vận hành rối rắm, đủ để khiến tôi hiểu nghề này đòi hỏi sự chỉn chu từng chi tiết nhỏ như thế nào. Nếu bạn đang bước vào giai đoạn lên menu bạn có thể đọc thêm bài năm lỗi người mới gặp phải khi setup menu để tránh những sai lầm nhỏ nhưng tốn kém.

Những ngày đứng sau quầy

Mỗi ngày trôi qua, tôi thấy mình trưởng thành hơn trong nghề, trong cách ước mơ và trong cách nhìn nhận công việc.

giấc mơ quán nhỏ vẫn ở đó, chỉ là giờ nó đi theo con đường khác: qua tay tôi, trong vai trò hỗ trợ chị.

Tôi học được nhiều thứ tưởng nhỏ nhặt:

Giấc mơ ấy không còn là bức tranh lung linh ở trong đầu mà là từng mảnh ghép của thực tế: menu ổn định, workflow trơn tru, nguyên liệu chuẩn, khách mỉm cười.

Tiểu Lạc – những niềm vui nhỏ bé

Tôi hay nghĩ đến từ Tiểu Lạc – niềm vui từ những điều nhỏ bé. Như ánh nắng sớm xuyên qua chai syrup, như bàn tay mình xếp từng dụng cụ quầy gọn gàng sau một ngày dài.

Tôi chưa có quán riêng, nhưng vẫn lớn lên từng ngày – qua từng ly nước, qua những ngày học cách setup quầy, menu, nguyên liệu, máy móc.

Hướng tới những giấc mơ khác

Những trải nghiệm ấy khiến tôi tự tin: Một ngày, tôi sẽ hỗ trợ các quán nhỏ khác setup menu, vận hành quầy bar để ước mơ của họ cũng được nâng niu như tôi từng học.

Từng bước, từng ly nước, từng khoảnh khắc – mỗi thứ đều là cách giấc mơ tìm về, dù đi đường vòng nhưng vẫn đúng hướng.

Rồi một ngày khi quán nhỏ của tôi ra đời, nó sẽ mang theo hương vị của những ngày lặng lẽ này – những ngày học nghề, đứng sau quầy, và đi đường vòng mà vẫn chạm được giấc mơ.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *